* * *
Những hiểu lầm vô tình nối tiếp, đã
làm vấp những bước chân của hạnh
phúc. Khi số mệnh bắt ta trả giá, tất
cả đã trở nên muộn màng. Đây là
một câu chuyện có thực và đầy nước
mắt.
1. Mẹ ở quê lên
Sau khi kết hôn hai năm, chồng tôi
bàn với tôi đón mẹ lên ở chung để
chăm sóc bà những năm tuổi già.
Chồng tôi mất cha từ ngày anh còn
nhỏ, mẹ chồng tôi là chỗ dựa duy
nhất, mẹ nuôi anh khôn lớn, cho anh
học hết đại học.
"Khổ đau cay đắng"bốn chữ ấy vận
đúng vào số phận mẹ chồng tôi! Tôi
nhanh chóng gật đầu, liền đi thu dọn
căn phòng có ban công hướng Nam,
phòng có thể đón nắng, trồng chút
hoa cỏ gì đó.
Chồng tôi đứng giữa căn phòng ngập
tràn nắng, không nói câu nào, chỉ đột
ngột bế bổng tôi lên quay khắp
phòng, khi tôi giãy giụa cào cấu đòi
xuống, anh nói:"Đi đón mẹ chúng ta
thôi!".
Vĩnh cửu
Chồng tôi vóc dáng cao lớn, tôi thích
nép đầu vào ngực anh, cảm giác anh
có thể tóm lấy cả thân hình mảnh
mai bé nhỏ của tôi, nhét vào trong
túi áo.
Mỗi khi chúng tôi cãi cọ và không chịu
làm lành, anh thường nhấc bổng tôi
lên đầu quay tròn, cho đến lúc tôi sợ
hãi van xin anh thả xuống. Nỗi sợ hãi
hạnh phúc ấy làm tôi mê mẩn.
Những thói quen ở nhà quê của mẹ
chồng tôi mãi không thể thay đổi. Tôi
thích mua hoa tươi bày trong phòng
khách, mẹ chồng tôi sau này không
nhịn được bảo:"Bọn trẻ các con lãng
phí quá, mua hoa làm chi? Nào có thể
ăn được như cơm!".
Tôi cười:"Mẹ, trong nhà có hoa nở rộ,
tâm trạng mọi người cũng vui vẻ".
Mẹ chồng tôi cúi đầu cằn nhằn, chồng
tôi vội cười:"Mẹ, người thành phố
quen thế rồi, dần dần mẹ sẽ quen
thôi!".
Mẹ chồng tôi không nói gì nữa,
nhưng mỗi lần thấy tôi mang hoa về,
bà vẫn không nhịn được hỏi mua hoa
mất bao nhiêu tiền, tôi nói, thì bà
chép miệng.
Có lần thấy tôi xách túi lớn túi nhỏ đi
mua sắm về, bà hỏi cái này bao
nhiêu tiền cái kia giá bao nhiêu, tôi
cứ kể thật, thì bà chép miệng càng to
hơn.
Chồng tôi véo mũi tôi nói:"Đồ ngốc,
em đừng nói cho mẹ biết giá thật có
phải đỡ hơn không?".
Cuộc sống hạnh phúc đã lẳng lặng
trôi những âm điệu không êm đềm.
Mẹ chồng tôi ghét nhất là thấy chồng
tôi dậy nấu bữa sáng, với bà, làm đàn
ông mà phải vào bếp nấu nướng cho
vợ, làm gì có chuyện ngược đời đó?
Trên bàn ăn sáng, mặt mẹ chồng tôi
thường u ám, tôi giả vờ không nhận
thấy. Mẹ chồng tôi bèn khua bát đũa
canh cách, đấy là cách phản đối
không lời của bà.
Tôi là giáo viên dạy múa ở Cung
thiếu niên, nhảy múa đã đủ mệt rồi,
mỗi sáng ủ mình trong ổ chăn ấm áp,
tôi không muốn phải hy sinh nốt sự
hưởng thụ duy nhất ấy, vì thế tôi vờ
câm điếc trước sự phản ứng của mẹ
chồng.
Còn mẹ chồng tôi thỉnh thoảng có
giúp tôi làm việc nhà, thì chỉ làm tôi
càng bận rộn thêm.
Ví như, bà gom tất thảy mọi túi
nilông đựng đồ và đựng rác trong
nhà lại, bảo chờ gom đủ rồi bán đồng
nát một thể, vì thế trong nhà chỗ nào
cũng toàn túi nilông dùng rồi;
Bà tiếc rẻ không dùng nước rửa bát,
để khỏi làm bà mất mặt, tôi đành
phải lén lút rửa lại lần nữa.
Có một buổi tối, mẹ chồng tôi bắt
gặp tôi đang lén rửa lại bát, bà đóng
cửa phòng đánh"sầm"một cái, nằm
bên trong khóc ầm ĩ.
Chồng tôi khó xử, sau việc này, suốt
đêm anh không nói với tôi câu nào,
tôi nũng nịu, làm lành, anh cũng mặc
kệ. Tôi giận dữ, hỏi anh:"Thế em rốt
cục đã làm sai cái gì nào?".
Anh trừng mắt nhìn tôi nói:"Em
không chịu nhường mẹ đi một chút,
ăn bát chưa sạch thì cũng có chết
đâu?".
Sau đó, cả một thời gian dài, mẹ
chồng tôi không nói chuyện với tôi,
không khí trong gia đình gượng gạo
dần. Thời gian đó, chồng tôi cũng
sống rất mệt mỏi, anh không biết
nên làm vui lòng ai trước.
Mẹ chồng tôi không cho con trai nấu
bữa sáng nữa, xung phong đảm
nhận"trọng trách"này. Mẹ chồng tôi
ngắm con trai ăn sáng vui vẻ, lại nhìn
sang tôi, ánh mắt bà trách móc tôi
làm không trọn trách nhiệm của
người vợ. Để tránh bị khó xử, tôi
đành ăn tạm gói sữa trên đường đi
làm.
Lúc đi ngủ, chồng tôi hơi buồn trách,
hỏi tôi:"Hồng Nhung, có phải em chê
mẹ anh nấu cơm không sạch nên em
không ăn ở nhà?". Lật mình, anh quay
lưng về phía tôi lạnh lùng, mặc kệ tôi
nước mắt tủi thân lăn tràn trề.
Cuối cùng, chồng tôi thở dài:"Hồng
Nhung, thôi em cứ coi như là vì anh,
em ở nhà ăn sáng được không?". Thế
là tôi đành quay về ngồi ở bàn ăn
ngần ngại mỗi sáng.
Sáng đó, tôi húp bát cháo do mẹ
chồng nấu, đột nhiên lợm giọng, mọi
thứ trong dạ dầy tống tháo hết ra
ngoài, tôi cuống cuồng bịt chặt
miệng không cho nó trào ra, nhưng
không được, tôi vứt bát đũa nhảy bổ
vào toa-lét, nôn ọe hết.
Khi tôi hổn hển thở được, bình tâm
lại, thấy mẹ chồng tôi đang khóc lóc
than thân trách phận bằng tiếng pha
rặt giọng nhà quê, chồng tôi đứng ở
cửa toa-lét giận dữ nhìn tôi, tôi há
miệng không nói được nên lời, tôi
đâu có cố ý.
Lần đầu tiên tôi và chồng tôi bắt đầu
cãi nhau kịch liệt, ban đầu mẹ chồng
tôi ngồi nhìn chúng tôi, rồi bà đứng
dậy, thất thểu đi ra khỏi cửa. Chồng
tôi hằn học nhìn tôi một cái rồi
xuống nhà đuổi theo mẹ.
****
2. Những tháng ngày tăm tối
Suốt ba ngày, chồng tôi không về
nhà, cũng không gọi điện. Tôi đang
giận, tôi nghĩ từ ngày mẹ chồng tôi
lên đây, tôi đã cực nhục đủ rồi, còn
muốn gì tôi nữa?
Nhưng kỳ lạ làm sao, tôi vẫn cứ buồn
nôn, ăn gì cũng chẳng thấy ngon,
thêm vào đó việc nhà rối ren, tâm
trạng tôi cực kỳ tồi tệ. Sau đó, một
đồng nghiệp bảo tôi:"Hồng Nhung,
trông sắc mặt cậu xấu lắm, đi khám
bác sĩ xem nào".
Kết quả khám của bác sĩ là tôi đã có
thai.
Tôi hiểu ra sáng hôm đó vì sao tôi
nôn ọe, trong cảm giác hạnh phúc có
xen lẫn chút oán trách, chồng tôi và
cả bà mẹ chồng đã từng sinh nở, vì
sao họ không hề nghĩ đến lý do ấy? Ở
cổng bệnh viện, tôi gặp chồng tôi.
Mới chỉ ba hôm không gặp mặt,
chồng tôi đã trở nên hốc hác. Tôi
đáng lẽ định quay người đi thẳng,
nhưng trông anh rất đáng thương,
tôi không nén được gọi anh lại.
Chồng tôi nghe tiếng thì nhìn thấy
tôi, nhưng làm như không quen biết,
trong mắt anh chỉ còn sự căm thù,
ánh nhìn ấy làm tôi bị thương.
Tôi tự nói với mình, không được nhìn
anh ấy, không được nhìn anh ấy, tôi
đưa tay vẫy một chiếc taxi chạy qua.
Lúc đó tôi mong muốn làm sao được
kêu lên với chồng tôi một tiếng:"Anh
ơi, em sắp sinh cho anh một đứa con
rồi!"và được anh bế bổng lên, quay
tròn hạnh phúc, những cái tôi mơ
ước không xảy ra, trên chiếc taxi,
nước mắt tôi chầm chậm rơi xuống.
Vì sao một vụ cãi nhau đã làm tình
yêu trở nên tồi tệ như thế này? Sau
khi về nhà, tôi nằm trên giường nhớ
chồng, nhớ đến sự căm thù trong
mắt anh.
Tôi ôm một góc chăn nằm khóc. Đêm
đó, trong nhà có tiếng mở ngăn kéo.
Bật đèn lên, tôi nhìn thấy gương mặt
đầy nước mắt của chồng tôi. Anh ấy
đang lấy tiền.
Tôi lạnh lùng nhìn anh, không nói gì.
Anh coi như không có tôi, cầm tiền và
sổ tiết kiệm rồi đi. Có lẽ anh đã quyết
định rời bỏ tôi thật sự.
Thật là một người đàn ông khôn
ngoan, tình và tiền rạch ròi thế. Tôi
cười nhạt vài cái, nước mắt lại"ồn
ào"lăn xuống.
Ngày hôm sau, tôi không đi làm. Tôi
dọn lại toàn bộ suy nghĩ của mình, đi
tìm chồng nói chuyện một lần cho rõ.
Đến công ty của chồng, thư ký hơi lạ
lùng nhìn tôi, bảo:"Mẹ của tổng giám
đốc Trần bị tai nạn giao thông, đang
trong viện".
Tôi há hốc mồm trợn mắt, chạy bổ
tới bệnh viện, khi tìm được chồng tôi,
mẹ chồng tôi đã mất rồi. Chồng tôi
không nhìn tôi, mặt anh rắn lại.
Tôi nhìn gương mặt gầy gò trắng
bệch xanh tái lại của mẹ chồng, nước
mắt tôi tuôn xuống ào ạt, trời ơi! Sao
lại ra thế này?
Cho đến tận lúc chôn cất bà, chồng tôi
cũng không hề nói với tôi một câu,
thậm chí mỗi ánh mắt đều mang một
nỗi thù hận sâu sắc.
Về vụ tai nạn xe, tôi phải hỏi người
khác mới biết đại khái là, mẹ chồng
tôi bỏ nhà đi mơ hồ ra phía bến xe,
bà muốn về quê, chồng tôi càng theo
bà càng đi nhanh, khi qua đường,
một chiếc xe buýt đã đâm thẳng vào
bà…
Cuối cùng tôi đã hiểu sự căm ghét
của chồng, nếu buổi sáng hôm đó tôi
không nôn, nếu chúng tôi không cãi
nhau, nếu như… trong tim anh ấy, tôi
chính là người gián tiếp gây ra cái
chết của mẹ anh.
Chồng tôi im lặng dọn đồ vào ở
phòng mẹ, mỗi tối anh về nhà nồng
nặc hơi rượu. Và tôi bị lòng tự trọng
đáng thương lẫn sự ân hận dồn nén
tới không thể thở được, muốn giải
thích cho anh, muốn nói với anh rằng
chúng ta sắp có con rồi, nhưng nhìn
vào đôi mắt lạnh lùng của anh, tôi lại
nuốt hết đi những lời định nói.
Thà anh đánh tôi một trận hoặc chửi
bới tôi một trận còn hơn, cho dù tất
cả đã xảy ra không phải do tôi cố ý.
Ngày lại ngày cứ thế trôi đi trùng lặp,
chồng tôi về nhà ngày càng muộn.
Tôi cố chấp, coi anh còn hơn kẻ lạ. Tôi
là cái thòng lọng thắt trong trái tim
chồng tôi.
Một lần, tôi đi qua một tiệm ăn châu
Ấn Hằng, xuyên qua lớp cửa kính
trong suốt kéo dài từ trần nhà xuống
sát mặt đất, tôi nhìn thấy chồng tôi...