ngồi đối diện một cô gái trẻ, anh nhè
nhẹ vuốt tóc cô gái, tôi đã hiểu ra tất
cả.
Ban đầu tôi sững sờ, rồi tôi bước vào
tiệm ăn, đứng trước mặt chồng, nhìn
anh trân trối, mắt khô cạn.
Tôi chẳng còn muốn nói gì, cũng
không thể nào nói gì. Cô gái nhìn tôi,
nhìn chồng tôi, đứng lên định bỏ đi,
chồng tôi đưa tay ấn cô ngồi xuống,
và, anh cũng trân trối nhìn tôi, không
hề thua kém.
Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng trái tim
tôi đang đập thoi thóp, đập thoi thóp
từng nhịp một từng nhịp một cho tới
tận ranh giới tái xanh của cái chết.
Kẻ thua cuộc là tôi, nếu tôi cứ đứng
thế này mãi, tôi và đứa bé trong
bụng tôi sẽ cùng ngã.
Đêm đó, chồng tôi không về nhà, anh
dùng cách đó để nói cho tôi biết:
Cùng với cái chết của mẹ chồng tôi,
tình yêu của chúng tôi cũng đã chết
rồi.
Chồng tôi không quay về nữa. Có
hôm, tôi đi làm về, thấy tủ quần áo bị
động vào, chồng tôi quay về lấy vài
thứ đồ của anh.
Tôi không muốn gọi điện cho chồng
tôi, ngay cả ý nghĩ ban đầu là giải
thích mọi chuyện cho anh, giờ cũng
đã biến mất hoàn toàn.
Tôi một mình sống, một mình đi
bệnh viện khám thai, mỗi lần thấy
những người chồng thận trọng dìu
vợ đi viện khám thai, trái tim tôi như
vỡ tan ra.
Đồng nghiệp lấp lửng xui tôi nạo thai
đi cho xong, nhưng tôi kiên quyết nói
không, tôi điên cuồng muốn được đẻ
đứa con này ra, coi như một cách bù
đắp cho cái chết của mẹ chồng tôi.
Khi tôi đi làm về, chồng tôi đang ngồi
trong phòng khách, khói thuốc mù
mịt khắp phòng, trên bàn nước đặt
một tờ giấy. Không cần liếc qua, tôi
đã biết tờ giấy viết gì.
Trong hai tháng chồng tôi không về
nhà, tôi đã dần dần học được cách
bình tĩnh. Tôi nhìn anh, gỡ mũ
xuống, bảo:"Anh chờ chút, tôi ký!".
Chồng tôi cứ nhìn tôi, ánh mắt anh
bối rối, như tôi.
Tôi vừa cởi cúc áo khoác vừa tự dặn
mình:"Không khóc, không khóc…".
Mắt rất đau, nhưng tôi không cho
phép nước mắt được lăn ra.
Treo xong áo khoác, cái nhìn của
chồng tôi gắn chặt vào cái bụng đã
nổi lên của tôi. Tôi mỉm cười, đi tới,
kéo tờ giấy lại, không hề nhìn, ký lên
đó cái tên tôi, đẩy lại phía anh.
"Hồng Nhung, em có thai à?".
Từ sau khi mẹ chồng gặp tai nạn, đây
là câu đầu tiên anh nói với tôi. Tôi
không cầm được nước mắt nữa,
lệ"tới tấp"tràn xuống má.
Tôi đáp:"Vâng, nhưng không sao đâu,
anh có thể đi được rồi!". Chồng tôi
không đi, trong bóng tối, chúng tôi
nhìn nhau. Chồng tôi nằm ôm lấy
người tôi, nước mắt thấm ướt chăn.
Nhưng trong tim tôi, rất nhiều thứ đã
mất về nơi quá xa xôi, xa tới mức dù
tôi có chạy đuổi theo cũng không thể
với lại.
Không biết chồng tôi đã nói"Anh xin
lỗi em!"với tôi bao nhiêu lần rồi, tôi
cũng đã từng tưởng rằng tôi sẽ tha
thứ, nhưng tôi không tài nào làm
được, trong tiệm ăn châu Âu hôm đó,
trước mặt người con gái trẻ ấy, ánh
mắt lạnh lẽo chồng tôi nhìn tôi, cả
đời này, tôi không thể nào quên nổi.
Chúng tôi đã cùng rạch lên tim nhau
những vết đớn đau. Phía tôi, là vô ý;
còn anh, là cố tình.
3. Hận cũ hóa giải, nhưng quá khứ
không bao giờ trở lại!
Trừ những lúc ấm áp khi nghĩ đến
đứa bé trong bụng, còn với chồng,
trái tim tôi lạnh giá như băng, không
ăn bất cứ thứ gì anh mua, không cần
ở anh bất cứ món quà gì, không nói
chuyện với anh.
Bắt đầu từ lúc ký vào tờ giấy kia, hôn
nhân cũng như tình yêu đã biến mất
khỏi đời tôi.
Có hôm chồng tôi thử quay về phòng
ngủ, anh vào, tôi ra phòng khách, anh
chỉ còn cách quay về ngủ ở phòng
mẹ.
Trong đêm thâu, đôi khi từ phòng
anh vẳng tới tiếng rên khe khẽ, tôi im
lặng mặc kệ.
Đây là trò anh thường bày ra, ngày
xưa chỉ cần tôi giận anh, anh sẽ giả
vờ đau đầu, tôi sẽ lo lắng chạy đến,
ngoan ngoãn đầu hàng chồng, quan
tâm xem anh bị làm sao, anh sẽ vươn
một tay ra tóm lấy tôi cười ha hả.
Anh đã quên rồi, tôi lo lắng là bởi tôi
yêu anh, còn bây giờ, giữa chúng tôi
còn lại gì đâu?
Chồng tôi dùng những tiếng rên ngắt
quãng để đón ngày đứa bé chào đời.
Dường như ngày nào anh cũng mua
gì đó cho con, các đồ dùng của trẻ sơ
sinh, đồ dùng của trẻ em, ngay cả
sách thiếu nhi, từng bọc từng bọc,
sắp chất đầy gian phòng anh.
Tôi biết chồng tôi dùng cách đó để
cảm động tôi, nhưng tôi không còn
cảm thấy gì nữa. Anh đành giam
mình trong phòng, gõ máy tính"lạch
cà lạch cạch", có lẽ anh đang yêu
đương trên mạng, nhưng việc đó đối
với tôi không có ý nghĩa gì.
Đêm cuối mùa xuân, cơn đau bụng
dữ dội khiến tôi gào lên, chồng tôi
nhảy bổ sang, như thể anh chưa hề
thay quần áo đi ngủ, vì đang chờ đón
giây phút này tới.
Anh cõng tôi chạy xuống nhà, bắt xe,
suốt dọc đường nắm chặt bàn tay tôi,
liên tục lau mồ hôi trên trán tôi.
Đến bệnh viện, anh lại cõng tôi chạy
vào phòng phụ sản. Nằm trên cái
lưng gầy guộc và ấm áp, một ý nghĩ
hiện ra trong đầu tôi:"Cả cuộc đời
này, còn ai có thể yêu tôi như anh
nữa không?".
Anh đẩy cửa phòng phụ sản, nhìn
theo tôi đi vào, tôi cố nén cơn đau
nhìn lại anh một cái nhìn ấm áp.
Từ phòng đẻ ra, chồng tôi nhìn tôi và
đứa bé, anh cười mắt rưng rưng. Tôi
vuốt bàn tay anh. Chồng tôi nhìn tôi,
mỉm cười, rồi, anh chậm rãi và mệt
mỏi ngã dụi xuống. Tôi gào tên anh…
Chồng tôi mỉm cười, nhưng không
thể mở được đôi mắt mệt mỏi…
Tôi đã tưởng có những giọt nước
mắt tôi không thể nào chảy vì chồng
nữa, nhưng sự thực lại khác, chưa
bao giờ có nỗi đau đớn mạnh mẽ thế
xé nát thân thể tôi.
Bác sĩ nói, phát hiện chồng tôi ung
thư gan đã vào giai đoạn cuối cùng,
anh gắng gượng cho đến giờ kể cũng
đã là kỳ tích. Tôi hỏi bác sĩ phát hiện
ung thư khi nào? Bác sĩ nói năm
tháng trước, rồi an ủi tôi:"Phải chuẩn
bị hậu sự đi!".
Tôi mặc kệ sự can ngăn của y tá, về
nhà, vào phòng chồng tôi bật máy
tính, tim tôi phút chốc bị bóp nghẹt.
Bệnh ung thư gan của chồng tôi đã
phát hiện từ năm tháng trước, những
tiếng rên rỉ của anh là thật, vậy mà
tôi nghĩ đó là…
Có hai trăm nghìn chữ trong máy
tính, là lời dặn dò chồng tôi gửi lại
cho con chúng tôi:"Con ạ, vì con, bố
đã kiên trì, phải chờ được đến lúc
nhìn thấy con bố mới được gục ngã,
đó là khao khát lớn nhất của bố…
.........Bố biết, cả cuộc đời con sẽ có rất
nhiều niềm vui hoặc gặp nhiều thử
thách, giá như bố được đi cùng con
suốt cả chặng đường con trưởng
thành, thì vui sướng biết bao, nhưng
bố không thể.
Bố viết lại trên máy tính, viết những
vấn đề mà con có thể sẽ gặp phải
trong đời, bao giờ con gặp phải
những khó khăn đó, con có thể tham
khảo ý kiến của bố…
Con ơi, viết xong hơn 200 nghìn chữ,
bố cảm thấy như đã đi cùng con cả
một đoạn đời con lớn. Thật đấy, bố
rất mừng. Con phải yêu mẹ con, mẹ
rất khổ, mẹ là người yêu con nhất,
cũng là người bố yêu nhất…".
Từ khi đứa trẻ đi học mẫu giáo, rồi
học Tiểu học, Trung học, lên Đại học,
cho đến lúc tìm việc, yêu đương, anh
đều viết hết.
Chồng tôi cũng viết cho tôi một bức
thư:
"Em yêu dấu, cưới em làm vợ là hạnh
phúc lớn nhất đời anh, tha thứ cho
những gì anh làm tổn thương em,
tha thứ cho việc anh giấu em bệnh
tình, vì anh muốn em giữ gìn sức
khoẻ và tâm lý chờ đón đứa con ra
đời…
Em yêu dấu, nếu em đang khóc, tức
là em đã tha thứ cho anh rồi, anh sẽ
cười, cảm ơn em đã luôn yêu anh…
Những quà tặng này, anh sợ anh
không có cơ hội tự tay tặng cho con
nữa, em giúp anh mỗi năm tặng con
vài món quà, trên các gói quà anh
đều đã ghi sẵn ngày sẽ tặng quà
rồi…".
Quay lại bệnh viện, chồng tôi vẫn
đang hôn mê. Tôi bế con tới, đặt nó
bên anh, tôi nói:"Anh mở mắt cười
một cái nào, em muốn con mình ghi
nhớ khoảnh khắc ấm áp nằm trong
lòng bố…".
Chồng tôi khó khăn mở mắt, khẽ mỉm
cười.
Thằng bé vẫn nằm trong lòng bố,
ngọ nguậy đôi tay hồng hào bé tí xíu.
Tôi ấn nút chụp máy ảnh"lách tách",
để mặc nước mắt chảy dọc má…