Lặng lẽ ngồi pha ly café tận hưởng từng giai điệu. Ngoài trời, mưa đang nhẹ rơi. Ở cái đất này là vậy cũng giống cái ngày hôm đó. Nhấp ngụm cafe đầu tiên, vị đắng ko thể lẫn đi đâu dc. Nhưng kém theo đó là vị ngọt béo của sữa. Nó nhớ đã đọc ở đâu đó 1 câu. Tình yêu cũng giống như ly cafe sữa vậy, có lúc đắng nhưng nuốt xuống rồi vị ngọt lại đọng trên đầu lưỡi làm ta thấy thích thú.UỐng cafe cũng nhiều nơi nhưng nó thích nhất phong cảnh ở đây. Mặt sau nhìn thẳng ra hồ với những hàng thông xanh mướt. Vào thời điểm thế này gió từ hồ thổi vào kèm theo những hạt mưa li ti làm nó cãm thấy sảng khoái.
Gặp một vài khách quen giống nó. Chào hỏi theo một phép lịch sự bình thường. Có lẽ đã quá quen nên người ta cũng chẳng thấy lạ khi nó ngồi uống một mình nữa. Sau lưng có tiếng người ngồi xuống, nó cũng chẳng bận tậm làm gì. CŨng chỉ là một người khách rảnh rỗi nào đó vào quán, kêu một thứ gì đó, check mail, đọc báo, lướt fb mà thôi. Hay chỉ đơn giản là thưởng thức cafe sáng như nó. Tiếng tí tách của hạt dưa vang lên, có lẽ người khách này là một cô gái nhưng lại thấy lạ là tuyệt nhiên ko thấy một tiếng nói chuyện. Thú vị thật, hiếm khi thấy một cô gái đi uống cafe mà ko có bạn. Ko lẽ vào đây đơn giản chỉ cắn hạt dưa thôi ah ? Cảm giác như ai đó đang nhìn mình. Nó bắt giác quay lại……….
– Xin lỗi. Anh có biết e ko nhỉ. Nhìn e quen quen nhưng lại ko nhớ là đã gặp e ở đâu…..
Cười nhẹ, mắt hướng lên 1 chút. Giọng nói mang âm hưởng giận dỗi :
– Vậy cuộc kiểm tra tim đêm qua có khiến a nhớ đến e chút nào ko ?
– Anh vẫn nhớ nhưng cái người kiểm tra đêm qua hình như ko phải là e. E chỉ có chút nét giống người đó thôi….
– Vậy giống chỗ nào nào ?
– Hjhj. 2 mắt, 1 mũi, 1 miệng, 2 cái lỗ tai. Tứ chi đầy đủ ko thiếu cái nào. Giống đến thế rồi còn j ?
– Nói e thế đấy…..
Từng cái kẹp hồng xinh xắn được gỡ xuống. Mái tóc hạt dẻ bồng bềnh buông nhẹ một cách hờ hững lên đôi vai nhỏ. Chiếc váy xanh nổi bật làn da. Đúng, đúng là e ấy, cô pé đêm qua……
– Oh. Là e ah cô pé xấu trai ???
– Ple`. Thế a chỉ con pé nào đẹp trai e xem xem ?
– Hehe. Vậy mới nói chứ. Khen đẹp lại mất công có người bảo a khách sáo…….
– Vậy là a khen a xinh đúng ko ? hehe. E ko giống mấy đứa khác đâu. Dc khen sướng chết dc mà cứ giả vờ. E là e cứ cười tít cả mắt thôi……
– Oy oy. Thế hôm nay có chuyện gì mà cô pé xinh xắn lại ngồi cafe 1 mình thế kia ?
– It’s not your business. Hehe. Còn a ? Sao lại cũng uống 1 mình ?
– E mới uống quán này đúng ko ?
– Vâng. Nhà e mới chuyển về đây dc 3 tháng. Mà hình như e đang đưa ra câu hỏi mới a thì phải.
– Tui uống 1 mình từ 4 năm nay rồi cô ơi. Khách thường đến đây ai mà ko biết.
– Thảo nào. Hj. Mới tối qua thế mà bây giờ đã ko nhận ra e rồi ah ? Đêm qua say lắm đúng ko ?
– Uhm. CŨng hơi mệt 1 tí nhưng đêm qua đèn mờ quá, nhìn e ko rõ. Hehe. Ngồi 1 mình làm j ? Chuyển bàn sang đây với a. Có bạn ko đấy ???
Hai ly nước nhanh chóng dc chuyển sang. Sau khi đã yên vị. E ấy mới trả lời:
– E mới chuyển đến nên cũng ít bạn lắm. Mấy đứa hôm qua h còn ngủ. E thì đêm qua ko uống nhiều nên sáng dây sớm. Đang lái xe dạo lung tung thì gặp quán này. Thấy hay hay nên vào thử. Xem hương vị cafe Tây Nguyên khác vs cafe Sg như thế nào. Ko ngờ lại gặp a ở đây. E cứ tưởng mình là người duy nhất ngồi 1 mình chứ. Có duyên đấy chứ nhỉ.
– Oh. Vậy cô nương đây là người thành phố ah ? Trước e ở đâu ?
– Q7 anh. Khu dân cư Phú Mĩ. Anh biết ko ?
– Ah. Cầu ánh sao đi qua một tí đúng ko ? Xưa a cũng ở trong đó gần 10 năm mà.. Nhưng a ở Q3 lận.
– Đường nào vậy a ?
– Lê Văn Sỹ. Chắc e biết. Con gái hay đi mua đồ mà…….
– Kệ e. Con gái làm đẹp cũng chỉ để con trai ngắm thôi.
– Hề hề. Thế đêm qua tui nhìn sao lại có người ý kiến nhỉ…
Mỉm cười nhủ thầm:” Vậy là có sdt của em ấy rồi. hề hề. Để xem như thế nào nào”. Trước khi về còn nhìn thấy e ấy đi 1 chiếc Vespa dỏ tươi nổi bật rõ cả lên trong cái tiết trời nhẹ cuối thu này. Còn ngoái lại nháy một cái cười tinh nghịch nữa chứ. Lúc này, con tim nó đang đập rộn lên. Nhưng nó kịp dồn nén lại. Nó không cho phép bản thân có thêm bất cứ một sự rung động nào nữa. Một lần với nó là quá đủ rồi. Nó không muốn bản thân mình lại tiếp tục rơi vào sự đau khổ khi người con gái mình yêu quí nhất rời xa nó. Chẹp lưỡi, nó lẳng lặng lên xe. Không hiểu sao mỗi lần lái moto nó lại có những giây phút bình yên đến lạ lùng. Người ta nói nó yêu quí chiếc xe này hơn người yêu. Ngẫm lại, có lẽ đúng nhưng mấy ai hiểu được con tim nó như thế nào. Bên ngoài luôn cười nói vui vẻ nhưng còn bên trong ? Nó cũng là một con người, cũng cần có một vòng tay, một bờ vai ôm lấy và một tấm lòng để nó có thể sẽ chia, đón nhận.
Buồn thì nó buồn cũng quá nhiều rồi. Thêm hay bớt một chút cũng chẳng có gì thay đổi nhiều. Xe cứ chạy nhưng nó không biết mình đang đi đến đâu nữa. Điểm dừng cuối cùng của nó giờ là ở đâu ? Nơi nó có thể chậm lại, dừng để nghỉ ngơi khi mệt mỏi vẫn chưa xuất hiện.
Cười cho sự chua chát của mình. Bạn bè nó ở cái tuổi này thì nay mới đám cưới, mai mời đầy tháng. Nhưng nó từ chối tất. Nó không thể chịu được khi nhìn người khác hạnh phúc.Đã 6 năm rồi. 6 năm qua xe của nó chưa hề có một người con gái nào ngồi lên…….
Con đường ngoại ô trải dài như không có điểm cuối, xa tít tắp như tâm trạng của nó lúc này vậy. Rẽ vào một con đường nhỏ dẫn thẳng vào hồ. Hồ có cái tên Hồ Nước Mắt, khi trong lòng có tâm trạng nó thường ra đây. Hai bên đường vào, thông xanh trải dài đang dập dịp theo những cơn gió thổi lên từ hồ. Hồ có cái tên Nước Mắt bắt nguồn từ một chuyện tình đau khổ của chàng trai và cô gái người dân tộc. Sự tích của người đồng bào cũng lắm cay đắng và sâu sắc chứ đâu đơn giản. Chòi quan sát nằm ở cuối con đường chạy thẳng ra giữa hồ.. Vắng lặng không có bóng người. Chỉ có hai nhân viên ở phía ngoài cổng, còn trên này thì chỉ một mình nó. Phóng tầm mắt ra xa, mặt nước xanh biếc phẳng lặng với những gợn sóng lăn tăn của gió. Cuối thu, tiết trời hơi se lạnh như để báo hiệu một mùa đông sắp đến mà những con gió lạnh là sứ giả đầu tiên. Nó lại đốt thuốc, thuốc làm tinh thần nó cảm thấy tốt hơn và tâm trí cũng bình tĩnh trở lại.
Đã 6 năm nay nó vẫn luôn nhớ về hình bóng đó, nụ cười đó. Nụ cười như xua tan cái đám mây u ám trong lòng nó. Lấy điện thoại ra, nó lục tìm trong danh bạ. Đây rồi, cái mà nó cần tìm đã hiện ra. Con gái của thần mặt trời. Mỉm cười lặng lẽ, số điện thoại vẫn luôn hiện diện trong danh sách nhưng đã lâu rồi nó không biết có còn liên lạc được nữa không. Nó đã chờ 6 năm để nhận một tin nhắn. nhưng bây giờ đã là cuối thu. Tin nhắn đó vẫn chưa đến. Có lẽ chủ nhân của nó đã quên rồi nhưng nó thì vẫn nhớ. Một luồng gió lạnh thổi mạnh đến như cuốn nó về những kí ức trước đây.
………………………………………….. ………….
” Ting. Ting”. Âm báo tin nhắn vang lên. Với tay lấy điện thoại, tin nhắn từ Ta :
– Cảm ơn chàng stt buồn về buổi cafe hôm nay nhé. Tui thích quán đó lắm. Hôm nào rảnh lại rủ chàng đi tiếp nha.
– Uhm. Có j đâu. Được gặp cô lần đầu cho biết cũng vui mà. Với lại mấy bữa nay đang muốn đi uống cafe mà lại ko có ai đi cùng. Có cô đi là tui mừng rùi. hehe.
– Hehe. Vậy hứa hôm sau sẽ dắt tui đi tiếp đó. Ko được nuốt lời đâu. Thất hứa hận G luôn.
– Tui hứa oy mà. Lo j. hehe. Làm j làm đi. G nấu cơm đã.
– Uhm. Thanks G nha.





