Buồn cười là ở chỗ lần đầu tiên nói từ yêu với cô ấy lại là trong một lần nó say. Khi say có lẽ con người ta thường hay nói. Nó đã nói từ yêu trong trường hợp như thế đấy.
Bar Next Top. Đêm nay nó tới sau cuộc vui tăng 1. Nhạc cứ dập, những thân người cứ uốn éo và ánh đèn quay cuồng. Những cái cụng ly liên tục là nó choáng váng. Bất chợt nó nhớ đến cô. Đúng rồi, tối nay nó hẹn cô nc mà lại quên mất. Nó không còn nhận biết bây giờ là mấy giờ nữa ? 9h chăng hay là 2h sáng ? Không đủ tỉnh táo để nhìn đồng hồ nữa và lúc này có cũng chẳng quản nhiều dc như vậy. Móc vội dt, chẳng cần nhìn thì tay nó cũng đã tự bấm 1 chuỗi số. Con gái thần Mặt Trời is calling. Bài nhạc chờ quen thuộc, nó cứ chờ đợi và chợt nghĩ ra : Có lẽ cô ấy ngủ rồi. Không viết tối nay cô ấy có chờ đợi mà giận nó không. G xin lỗi. Bỗng :
– Alo.
Âm thanh phát ra từ dt khiến nó mừng rỡ. Giữa âm thanh huyên náo chát chúa của bar, giữa cơn lâng lâng bay bổng nhờ tác dụng của rượu. Nó vẫn cố gắng hỏi :
– Ta ngủ chưa ? Hôm nay G quên mất. Xin lỗi Ta nha. Có giận G ko ?
– G đang ở đâu mà ồn thế. Giọng G hôm nay khang khác nữa. Có j đâu. G quên thôi mà. Hj. Ko sao đâu.
– Uhm. Hj. G đang ở bar đó mà. Và hiện tại thì G đang ko dc tỉnh táo cho lắm. nhưng chợt nhớ đến Ta nên gọi hỏi xem Ta đã ngủ chưa đó mà. Chắc G xỉn mất oy.
– Ghur. Đi chơi sướng quá quên tui tới h mới nhớ đó hử ? Biết bây h là mấy giờ rồi ko ? 1h30’ sáng đó ông. May mà tui hay đi ngủ trễ chứ nếu ko đang ngủ bị ông dựng dậy chắc tức chết mất.
– G xin lỗi nhưng thực sự là G ko biết bây h đã hơn 1h rồi. Ah mà đừng thức khuya nữa. thức khuya 2 con mắt đen thui rồi lại cạnh tranh làm G với tui đó ah ? hehe
– Ple`. Ko thèm nhá. Đi chơi về cần thận nha.
– Uhm. Ngủ ngoan nha. Từ h không dc cạnh tranh với tui nữa đâu đó.
– Không thèm nói với ông nữa. pp. Tui ngủ đây…..
– Uhm. Ngủ ngoan nha tình yêu nhỏ xinh của G.
Nở nụ cười rồi đút dt vào túi. Nó lại tiếp tục cuộc vui của mình. Lúc này nó say thật sự rồi. Về đến nhà nó nằm vật ra ngủ luôn cho đến sáng. Khi thức dây, mặt trời đã soi nắng chiếu vào phòng nó. Đầu nhức như búa bổ. Lại gặp rượu giả rồi. Nól èm bàm rồi kiểm tra điện thoại xem có j ko. Chợt nó thấy. Cuộc đã gọi : Con gái…. Hốt hoảng. Nó không nhớ rằng đêm qua mình đã nói gì nữa. Nó thật sự không đủ tỉnh táo để nhớ lại những lời nói nó đã thốt ra. Vội bấm gọi, nó muốn biết đêm qua nó có nói hết những gì trong lòng nó giữ bấy lâu với cô ấy hay ko ?
– Tút – tút…
– Alo. Tui nghe. Có chuyện gì vậy G ?
– Tối qua thức khuya, sáng hôm nay dậy lúc mấy h ý ? hay là lại ngủ nướng ?
– Tui không có đi chơi đêm như G đâu ah nghen. Sáng 7h là dậy rồi. Tối qua đi tới mấy h về ?
– Ah. Khoảng 2h. Cho G hỏi 1 câu nghen.
– Chuyện j mà hôm nay G rào trước đón sau dữ vậy nhỉ ? hehe. Hỏi jk.
– Ah tối qua G có nói j lung tung hok ? G thật sự là ko nhớ. Có làm cô giận hok ?
– Ple`. Ko nhớ thì thôi, gọi tui chi ? hề hề
– May quá. Cười vậy là ko nói gì làm cô giận rùi. Ah mà G nói gì vậy ?
– Ko nói. Nhất quyết ko nói.
– Nói đi mờ. Năn nỉ đó. Bữa sau dắt cô đi ăn sinh tố dc chưa ?
– Lấy mồi dụ tui đó ah ? đừng hòng. Tui là tui ko có dễ bị dụ như thế đâu. Hehe. Thêm chút xíu đi thì có thể suy nghĩ lại.
– Rồi rồi. vậy bữa sau muốn gì cũng dc. Xong rồi đó. Giờ nói đi
– G gọi chúc tui ngủ ngon, xin lỗi vì G quên ko báo cho tui hôm nay G đi chơi ko onl dc. Hehe. Giờ G thấy G dễ bị dụ chưa ?
– Zời ơi ! còn j nữa hem ?
– Ah. Còn 1 câu cuối g nói với tui nhưng cái này sẽ chĩ là bí mật của riêng tui mà thôi.
– Lại bày trò. Nói luôn đi cho nóng nào.
– Đã bảo không là không. Hỏi hoài ah. Hỏi nữa tui giận ak. Ko thèm nc vs g nữa ak.
– Uhm. Dc rồi. Nấu cơm chưa ? mà lúc sáng ăn uống gì chưa ?
– Xong xuôi hết rùi. Nhìn lại đồng hồ xem h là mấy giờ mà hỏi kiểu đó. Lo ăn cơm đi. Ăn nhậu sau xỉn cho cố vô…..
Vậy thế đấy. Nó cứ tưởng lần đầu tiên thổ lộ sẽ là một buổi chiều cafe, sau đó đi dạo tp và cuối cùng là nó sẽ nói ra lời yêu với cô giống như nó vẫn thường nghĩ. Nhưng không. Lời yêu của nó hết sức đơn giản, ko cầu kì, ko gặp nhau và nồng nặc mùa rượu .
Lạnh. Giờ đây nó cảm thấy lạnh thật sự. Vì cơn gió và cả cái lạnh một phần vì e. Nhủ thần :
– Em ah. Đã lâu quá rồi e nhỉ. Lâu rồi a chưa được nhìn thấy những hạt nắng trên nụ cười của e. Cái ngày đó đã xa rồi nhưng a thì vẫn nhớ. A đã chờ, chờ 6 năm để dc nghe lại giọng nói của e, để dc nhìn thấy từng hạt nắng nhảy nhót xung quanh nụ cười lần nữa. Có duyên gặp dc e là một may mắn của a. Nhưng sai lầm lớn nhất của a chính là việc mình không phải là người mang đến hp cho e. A xin lỗi……………
Chẹp lưỡi. Nhìn lại diếu thuốc đã tắt tự tao giờ. Quay lưng đi xuống lấy xe. Đoạn đường trở về lúc này nhanh hơn. Đồng hồ lúc này đã chỉ con số 80. Tăng ga làm kim bắt dầu nhích dần lên. Bỗng :
-Toét……….
Một bóng áo vàng giơ cây dùi cui ra. Ngoắc vào lề. Bây giờ nó mới nhìn kĩ. Tại cầu đang là chốt giao thông bắn tốc độ. Với tâm trạng ko dc tốt. Bực dọc tấp xe vào. Thằng Ca cũng là một thằng trẻ măng. Mang hàm trung sĩ. Khuôn mặt còn non choẹt thế này mà dám ngoắc anh mày vào ah ? Nó quát bỏ qua luôn việc thằng kia đang giơ tay chào :
– Cái gì ??????
– Dạ anh chạy 82/ 40 ở đoạn đường này. Theo luật giao thông đường bộ thì a đã chạy quá tốc độ qui định. Mời a vào lập biên bản tạm giữ xe.
– Mới về làm hả e ? Ừ. Cũng dc. Tâm trạng a đang ko tốt. Biên bản đâu đưa đây. E mới về làm a ko chấp.
Kí cái roẹt. Nó bước xuống xe. Để lại mũ rồi móc dt gọi taxi. Ít phút sau nó lên taxi về nhà. Thay quần áo, cơm nước xong lại lo chuẩn bị đồ đạc cho chuyến đi câu ngày mai giữa cậu nó với ông cụ. Hẵn là có chuyện gì rồi nên cậu nó mới phải hỏi đến ý kiến của ông. Chắc chuyện lớn đây, nhưng chắc cậu ko bị sao đâu. Thế của ông ấy vững lắm. Thằng nào muốn hạ cũng không phải dễ. Nó thì đang cố leo lên phó phòng sau 5 năm làm việc. Mọi việc cũng nhờ vào tay cậu. Chủ yếu là cái chức này cũng có một thằng manh nha với nó. Hai thằng trong cơ quan đã ko ưa nhau ra mặt. Trong buổi họp, cho dù nó có nêu ý kiến xác đáng đến thế nào đi nữa cũng bị thằng này đâm chọt vài câu. Hơn 1 lần dự án của nó đã không được duyệt qua cũng chỉ vì nó. Hại nó mất điểm với ban Giám Đốc, ăn chửi té tát của cậu. Nó cay vụ đó lắm nhưng chưa phải lúc để trả đòn.
Xếp hết đồ lên chiếc Lanscuisre. Vậy là đủ. Đồ ăn và rượu thì mai cậu chuẩn bị. Phần của nó thì chỉ lo đồ câu thôi. Mai chắc đi xa nên cậu nó dặn đi sớm lắm, 4h đã khởi hành. Liếc thấy khẩu hơi 12kg. Nó thảy vào xe luôn cho tiện. Đạn thì lúc nào trên xe cũng có sẵn ko phải lo. Vậy là đủ rồi. Đang dợm quay người vào nhà thì. Reeeng…..Chuông cửa kêu.
– Mẹ ! Biết mấy giờ rồi ko ? Tính không cho ông già ngủ trưa hả trời
Nghĩ thì nghĩ thế thôi. Chứ có thách nó cũng không dám nói ra. Bạn của ông cụ cũng hay đến du kích lắm. Ko cẩn thận ăn bạt tai như chơi. Mở cửa, đập vào mắt nó là chiếc xe của mình. Đứng 1 bên là thằng nhóc hồi nãy ngoắc nó vào.
– Dạ. Em chào anh.
– Ừ. Có gì không e ?
– Dạ em mang xe lại cho anh. A bỏ qua cho, lúc nãy e không biết là a nên …….
– Uhm. A cảm ơn nha. Có gì đi làm vài chai ae nói chuyện. Trưa nóng quá. Để nhà a ngủ trưa cái.
– Dạ. Vậy mình đi luôn.
Đóng cửa. Ngồi lên xe, đúng là lính mới ra trường có khác. Tay lái máu thật. Khác hẳn với mấy ông anh bên đội. Chẳng mấy chốc đã đến nơi. Chọn cái bàn ở hơi khuất 1 tí bên cạnh là hồ nước nhân tạo. Nó kêu vài món cùng với bia rồi hỏi.
– Vào làm được bao lâu rồi e ? A cũng hay qua đội mà sao không thấy ?
– Dạ mới có 2 tháng thôi a. E mới về làm nên ko biết. A bỏ qua cho.
– Mới ra trường hả ?
– E ra được 4 tháng nhưng ở dưới huyện buồn quá nên xin lên tp.
– Huyện nào ?
– Dạ huyện X anh.
– Phải e con chú P chủ tịch huyện ngày xưa ko ?
– Dạ sao anh biết ? E con chú đây.
– Hai ba con mày giống nhau như tạc. Tao cứ ngờ ngợ nãy giờ. Kaka. Vậy ae quen biết cả. Uống tí cho mát nào.
– Dạ e mời a.
– Khà. Chú P dạo này sao ? Tao nghe ổng chuyển lên phố rồi. Mà bữa h lu bu không có thời gian chở ông già qua thăm. Ba tao vs ba mày là bạn học chung hồi trước nên tao có biết. Ừ. Con chú P thì không có chuyện gì đâu. Coi như ae làm quen cho biết luôn………………
Vài ba chai bia như giải tỏa cái nóng nực của buổi trưa. Buồn cười thật. Ở cái đất này nó kì lạ như vậy đấy. Một ngày như có 4 mùa. Sáng ấm áp như lại se lạnh như của đầu xuân, trưa nắng và nóng gắt như hè, chiều thì lại diu mát như thu và đêm thì lão nào không đắp chăn chắc sáng ho sù sụ luôn. Mà thôi kệ. Nắng mưa mà ai biết dc. Nhìn lại đồng hồ, Đã 3h30 rồi. Về phụ ông cụ bưng mấy cái chậu cây cho xong chứ mất công lại mất ngày Chủ nhật nữa thì nản. Bước về nhà, lại thấy 7,8 người đứng lố nhố ngoài sân cùng 1 cái xe tải nhỏ. Rồi, ông cụ lại mua cái gì rồi. Cây cối chăm phát mệt rồi chưa ớn ah ? Còn chưa nói chim chóc, cá cảnh nữa.
...
Game Miễn Phí Sốc
• BÌNH LUẬN COMMENT
• CÙNG CHUYÊN MỤC
BẠN ĐÃ XEM CHƯA?
• TỪ KHOÁ TÌM KIẾM